Nếu một người phải học 5–10 năm mới dám nói một câu tiếng Anh hoàn chỉnh, thì vấn đề có thể không nằm ở năng lực người học mà nằm ở phương pháp dạy và học.
Tôi đã suy nghĩ về điều này suốt nhiều năm. Tôi gặp rất nhiều bạn học tiếng Anh từ nhỏ.
Nhưng khi bước vào một cuộc trò chuyện thật sự… các bạn lúng túng. Không phải vì các bạn ấy thiếu kiến thức mà vì thiếu phản xạ. Và tôi bắt đầu tự hỏi:
Tại sao một đứa trẻ có thể nói tiếng mẹ đẻ trôi chảy mà không cần học phiên âm, không cần phân tích cấu trúc câu, không cần ghi nhớ từng từ rời rạc…
Nhưng khi học tiếng Anh, chúng ta lại đi theo con đường hoàn toàn ngược lại?
Trước giờ do không có đủ điều kiện nên phương pháp chúng ta thường dạy người học:
Ngôn ngữ vốn sinh ra để kết nối con người. Nhưng hiện tại nó trở thành áp lực.
Khi tôi sống và làm việc trong môi trường quốc tế, tôi nhận ra một điều rất đơn giản:
Và lúc này tôi càng hiểu rõ: Vấn đề không nằm ở năng lực của người Việt, vấn đề nằm ở phương pháp tiếp cận.
Nếu một cách học khiến người học phải mất 5 năm hay 10 năm mới bắt đầu nói, thì có lẽ chúng ta nên dũng cảm đặt lại câu hỏi:
Đó có phải là phương pháp tốt không?
Tôi tin rằng:
Đó là lý do tôi chọn con đường xây dựng phương pháp “giao tiếp thực chiến”.
Vì tôi không muốn thế hệ sau tiếp tục mất 5 hay 10 năm chỉ để bắt đầu mà chỉ cần 1 năm là có thể nói lưu loát tiếng Anh giọng chuẩn.
Nếu bạn đã từng học rất lâu nhưng vẫn chưa tự tin nói, bạn nghĩ vấn đề nằm ở đâu?
- Edgar Huynh